Đi đến đâu, tôi cũng hay có bút ký về hình ảnh ở nơi mà tôi mới đi ngang qua, lịch sử của địa phương đó trong thời đại Google này thì ai cũng đã biết rồi, cần là search tham khảo, riêng hình ảnh mình chụp được là của riêng mình, mục đích của việc post lên đây, là vừa để ghi nhớ lại hành trình mà mình đi qua đồng thời vừa để chia sẻ với bạn bè, những người quan tâm. Hôm nay, tôi sẽ chia sẽ chút kỉ niệm về hành trình vượt đèo Hải Vân. Đây là lần thứ hai tôi đến Huế và lần thứ hai này tôi vẫn chọn qua Huế bằng đường bộ, chọn con đường leo đèo Hải Vân chứ không đi bằng đường hầm qua đèo Hải Vân chỉ là vì tôi muốn ngắm nhìn cảnh đẹp của núi rừng biển cả hòa quyện vào nhau.

Cầu Nam Ô mở rộng hai cầu..

Tới đây là ngã tư rẽ trái là đi vào con đường đi xuyên hầm đèo Hải Vân..

Bắt đầu đến chân đèo Hải Vân.. xe bắt đầu chạy vào con đường quanh co.

Lên đèo…

Biển dưới chân rất ư là đẹp và con đường xe lửa Bắc Nam cũng quanh co ven núi…

Trời ạ! đang ngắm trời biển vừa quay lại, nhìn xuống chân núi thì cái đầu xe lửa đã ló dạng… giơ máy ra chụp ngay…

Đã thấy đoàn tàu lửa ló dạng rõ đang bò trên đường rày như con rắn lục bò tới..

Thật là dịp may hiếm có, hai chị em vừa kịp leo lên đèo chỗ mỏm khúc quanh vách núi, định chỉ nhìn về biển Đà Nẵng ngắm trời biển núi cao.. ai dè được nhìn thấy cả một đoàn tàu từ Nam về Bắc chạy quanh núi như rắn lượn cũng chuẩn bị xuyên hầm Hải Vân…

Lại leo lên xe, xe tiếp tục quanh co theo đường bên vách núi chênh vênh để leo lên đỉnh đèo.. Trên núi có nhiều cây Phượng hoa vẫn đang nở, ven vách núi sát bờ vực là những mảng bông hoa leo dại màu vàng hoàng anh nổi bật lên giữa màu rêu xanh của cây cỏ và của núi rừng.. tiếc là lúc đó xe đang lên đèo…

Ui! một đàn dê núi, chẳng có người chăm, chúng cứ đi theo đàn ven theo vách núi cao.. may quá máy tôi vẫn ở trên tay và bấm..

Đã gần tới đỉnh đèo, nơi này đã nhìn thấy biển và TP. Đà Nẵng ở xa xa..

Và cuối cùng cũng  đến ranh giới giữa Đà Nẵng và tỉnh Thừa Thiên Huế.

Tiếp tục di chuyển từ đỉnh đèo xuống đi về phía Huế chúng tôi đã nhìn thấy bãi biển Lăng Cô…

Đường đèo rộng, nhưng vẫn quanh co khúc khủy lắm…

Và tôi đã đến gần hơn với Lăng Cô….

Đã thấy đường xuyên qua hầm đèo Hải Vân, hướng đi về phía Nam..

Đã hết đường đèo.

Nhìn lại con đường vừa đi từ đèo Hải Vân xuống, đường rộng thênh thang..

Suốt từ Đà Nẵng đến Huế, đoạn đường chỉ cần hơn một tiếng đồng hồ là đã tới Huế, nhưng vì cái thích thú cảnh quan của tôi mà đã ngừng cho tôi rất nhiều nơi, mãi đến hơn 3 giờ chiều tôi mới đến Huế.  Có lẽ vì đi ô tô nên có thể cảm giác khi vượt đèo Hải Vân ” không đã” như khi phượt xe máy. Lần sau, tôi sẽ chinh phục lại con đường ” thiên hạ đệ nhất hùng quan” với một chiếc xe máy!